Thứ Sáu, 11 tháng 10, 2013

Video: "Chiều sông Hồng màu sắc ai mơ về Lệ Thủy".

Và càng xúc động hơn khi biết tin, thể theo nguyện vọng của Đại tướng và gia đình thì Đại tướng sẽ về an nghỉ tại quê hương càng làm tăng thêm những trộn rộn trong xúc cảm. Bài thơ mình lấy tựa đề “Chiều sông Hồng ai mơ về Lệ Thủy” có hàm ý sâu xa trong đó. Trong số những chuyến đi đó, có một chuyến đi mình không thể quên được, đó là sau cơn lũ năm 2007.

Nói về cảm xúc để viết nên bài thơ, anh Giang bổi hổi Chia sẻ: “Những ngày trước, khi bão lũ nối gây ra những tổn hại khá nặng nề với Quảng Bình, với miền Trung mình đã rất xúc động rồi. Ngay từ hôm sớm mùng 4 đến hôm nay, cứ mỗi lần đi ngang qua khu nhà của bác ở 30 Hoàng Diệu, nhìn thấy dòng người xếp hàng ở đó, thì càng làm dấy lên trong mình nỗi xúc động.

Mình cũng thế, nhưng cảm xúc của mình còn trộn rộn hơn rất nhiều. San sẻ  về xúc cảm của mình, anh Giang bồi hồi cho biết: “Khi nghe tin Đại tướng Võ Nguyên Giáp khuất, mỗi chúng ta đề dấy lên trong lòng một sự thương tiếc đến khó tả.

Khi nỗi đau đó chưa khuây thì thêm một nỗi đau nữa là Đại tưỡng Võ Nguyên Giáp chết. Đó cũng chính là cảm xúc chủ đạo để làm nên bài thơ này”. Hà Nội, ngày 5/10/2013. Vì sự cộng hưởng của đồng bào trước một nỗi đau lớn như thế, nên cảm xúc trong mình rất lớn.

Chiều Sông Hồng ai mơ về Lệ Thủy  Hà Nội đó chiều thu trời đẹp lắm Gió mênh mang du sóng nước Sông Hồng Hòa dòng người rộn rịch với phố đông Hoàng hôn nhuộm quầng mây ngũ sắc Phương xa ấy dòng Kiến Giang sục sôi Cơn lũ hầm hè dông bão vẫn chưa tan Những bộ mặt sạm đen trước quang cảnh điêu tàn Chiều tê tái vệt khói nồng cay mắt Nhưng có hề chi đâu: bão mưa hay nắng gắt Đời dân ta đã chai sạn, kiên cường Chẳng khó khăn nào thắng nổi cánh tay vươn Bàn chân bấm giữ biển rừng đất mẹ.

Trong chuyến công tác đó, đoàn của mình đã được về tận huyện Lệ Thủy bên dòng sông Kiến Giang, quê hương của Đại tướng Võ Nguyên Giáp.

Chứng kiến quang cảnh đau thương của người dân vùng lũ, chứng kiến ý chí vươn lên của người dân vùng lũ đó, bọn mình hết sức xúc động”.

Sau một cơn lũ rất lớn, mình có một chuyến công tác về hai tỉnh là Hà Tĩnh và Quảng Bình. Mình đã mượn ý đó để làm ý tưởng cho bài thơ. Chiều Hà Nội trời thu dịu nhẹ Trong thinh sâu thảng thốt trái tim người Khắp phố xá ngờ ngạc giọt thu rơi Môi mím vội, từng đôi tay xiết chặt Hoàng hôn đẹp bỗng trở mình hiu hắt Ôi minh mông đã gọi trái tim Người Dẫu biết rằng ngày ấy sẽ đến thôi Nhưng nhân loại vẫn mơ điều cổ tích Lệ Thủy hỡi màn đêm buông thanh u Xin mến thương thành kính đón Người về Cây khế bên nhà trong trẻo hạt sương quê Ru giấc ngủ cuộc đời Người dung dị Chiều Sông Hồng ai mơ về Lệ Thủy.

Chính nên mình mới có cảm xúc viết lên bài thơ này. Bởi suốt từ cuối tháng 9 đến nay, khi cơn bão số 10 vào miền Trung, thì nghĩ suy của mình cũng đã hướng vào miền Trung rồi!” Chia sẻ một kỷ niệm đáng nhớ về miền Trung, đặc biệt là quê hương Lệ Thủy của Đại tướng Võ Nguyên Giáp, anh Giang xúc động tâm sự: “Trước đây khi làm ở Trung ương Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh, mình có may mắn rất nhiều lần được về với vùng đất miền Trung.

Không chỉ có những người Hà Nội hướng về miền Trung mà mình tin rằng, trong những ngày Đại tướng còn nằm điều trị tại bệnh viện không lúc nào Đại tướng lại không nghĩ về quê hương của Đại tướng. Không chỉ mình, mà mình nghĩ đồng bào miền Trung, đồng bào Quảng Bình còn có nỗi đau gấp bội.