Điển hình như trường hợp Lê Vân - Yêu và sống, một mặt tác giả phê phán cha mình có người nữ giới khác nhưng mặt khác tác giả lại tự gượng nhẹ cho mình khi là người phụ nữ thứ ba chen vào hạnh phúc của người khác
Độc giả nếu đã đọc Tôi nghe tôi hát hẳn sẽ chẳng thể quên được hình ảnh những kẻ chiêu hồi, phản lại đồng đội, những kẻ mà tác giả cho rằng còn căm ghét hơn là kẻ địch.
Còn với tự truyện của Trần Duy Phương, không chỉ những câu chuyện về một cô gái vượt bao gian khổ chốn khám chiến tranh để cất tiếng hát mà ẩn sau đó là cả một sự vị tha. Nức tiếng nhất có thể kể đến Được sống và kể lại của nhà điêu khắc Trần Luân Tín. Gần đây nhất, cuốn Bên kia Bức Tường của nhạc sĩ, ca sĩ Trần Lập cũng gây được để ý đặc biệt của các độc giả trẻ khi tiết lậu những câu chuyện của nhóm nhạc rock nổi tiếng nhất Việt Nam một thời, nhóm Bức Tường.
Cuốn Chuyện nghề của Thủy của đạo diễn NSND Trần Văn Thủy xôn xang dư luận thời gian qua khi kể về sự chìm nổi của những tác phẩm điện ảnh của đạo diễn. Tuy nhiên, khi viết tự truyện, tên của những nhân vật chiêu hồi đều được đổi đi với lý do được tác giả nêu ra: “Năm tháng đã qua lâu, những vết thương trên sơn hà và trong lòng người đang được hàn gắn tuy có chậm, tên thật của những người phản nghịch, chiêu hồi tôi đã đổi sang tay khác, cũng là góp phần vào mong muốn dân tộc được hòa hợp”.
Cuốn Dưới những ngón tay tôi của Hà Quang Minh kể về câu truyện của một người quản lý các ngôi sao. Hàng loạt cuốn tự truyện đã ra mắt bạn đọc chỉ trong một thời kì ngắn. Sự quyến rũ của tự truyện Tự truyện là tiện thể loại văn học không mới lạ, nó được xem là nhân tiện loại trung gian giữa hồi ký và nhật ký, tuy nhiên sự trung gian này cũng rất phong thanh, rất khó phân định rạch ròi dù là với các nhà phê bình, nghiên cứu.
Gần đây nhất, trên các kệ sách có tác phẩm Tôi nghe tôi hát của bà Trần Duy Phương, thương binh và là tù binh trong một số nhà giam miền Nam thời chống Mỹ. Cũng như thế, những câu chuyện kể về đồng đội, về sự hy sinh, về ước ao hòa bình, không bi lụy, không nặng nề về ý kiến của Được sống và kể lại đã đưa tác phẩm này trở nên một trong những tự truyện hay nhất về chiến tranh.
Tác phẩm này còn đoạt giải thưởng của Hội Nhà văn TPHCM. Còn ở Chuyện nghề của Thủy , cuốn bạn đọc không chỉ là những chi tiết về quá trình chìm nổi của những tác phẩm danh tiếng một thời mà còn là những phản ứng của tác giả khi đó và sự chiêm nghiệm của ông bây chừ trước những khó khăn.
Cuốn Mặt nạ - Treo gương trong phòng ngủ của Tina Tình dù được gắn mác tiểu thuyết nhưng cũng được xếp vào dạng tự truyện vì chi tiết đều là những sự kiện có thật của bản thân tác giả. Ảnh: T. Chính điều này đã tạo nên dư luận tranh cãi gay gắt khi đó nhưng song song nó cũng khiến độc giả thấy sự tự mâu thuẫn của tác giả đối với cuộc sống. Sự chân thật ở đây là từ cách tác giả lý giải, thêm thắt hoặc xếp đặt lại sự kiện của cuộc đời mình khi thực hiện tác phẩm, từ đó phản chiếu quan điểm của tác giả với những điều đã diễn ra.
Thời của tự truyện Có thể nói, cuốn tự truyện Lê Vân - Yêu và sống xuất bản năm 2006 được xem như là cuốn sách mở màn của trào lưu tự truyện giờ, dù rằng trước đó, tự truyện cũng không phải là điều gì đó mới lạ.
Sự chân thật ở đây không phải là sự thực của câu chuyện được nêu ra, vì có rất nhiều vấn đề chỉ có người trong cuộc mới biết chân tướng.
Điểm làm nên thành công cuốn tự truyện của Lê Vân đồng thời cũng là điểm mà các cuốn tự truyện sau này dựa vào đó để tạo ấn tượng chính là sự chân thật. Tuy không rần rộ như tự truyện của giới nghệ sĩ nhưng tự truyện về một thời chiến tranh lại nhận được sự chú ý khi biểu thị chiến tranh dưới những góc nhìn rất riêng, rất chi tiết.
Với giới nghệ sĩ, có thể kể ra đây những cuốn tự truyện đình đám từ ngày đó đến nay như cuốn Chuyện… của ca sĩ Thanh Thảo, với những lời quảng bá tiết lậu những scandal trong nghề ca sĩ. L. TƯỜNG VY.